Có phải tháng mười đang gõ cửa gọi yêu
Chiếc lá chao nghiêng rơi dưới chiều vàng nắng
Lá nhắn nhủ rằng: cuộc đời này ngắn lắm
Còn đợi chờ gì mà chưa nắm tay nhau
Có phải tháng mười dành cho những bắt đầu
Bắt đầu nhớ mong, bắt đầu chờ đợi
Má ai ửng hồng rồi quay đi thật vội
Khi vô tình chạm bối rối mắt ai.
Có phải tháng mười dành cho những chàng trai
Mang nhớ thương trao cho người con gái
Có phải tháng mười là tình đầu khờ dại
Của những cô nàng buông mái tóc ngây ngô.
Có phải tháng mười lòng người hết bơ vơ
Tay nắm bàn tay đầu dựa bờ vai ấm
Có phải tháng mười sẽ trôi qua chầm chậm
Cho những tấm lòng muốn gửi gắm yêu thương.
Lai Ka.
Chiếc lá chao nghiêng rơi dưới chiều vàng nắng
Lá nhắn nhủ rằng: cuộc đời này ngắn lắm
Còn đợi chờ gì mà chưa nắm tay nhau
Có phải tháng mười dành cho những bắt đầu
Bắt đầu nhớ mong, bắt đầu chờ đợi
Má ai ửng hồng rồi quay đi thật vội
Khi vô tình chạm bối rối mắt ai.
Có phải tháng mười dành cho những chàng trai
Mang nhớ thương trao cho người con gái
Có phải tháng mười là tình đầu khờ dại
Của những cô nàng buông mái tóc ngây ngô.
Có phải tháng mười lòng người hết bơ vơ
Tay nắm bàn tay đầu dựa bờ vai ấm
Có phải tháng mười sẽ trôi qua chầm chậm
Cho những tấm lòng muốn gửi gắm yêu thương.
Lai Ka.

Tháng Mười Về!
Tháng mười về trời đã bắt đầu mưa
Những cơn mưa chớm mùa đông giá rét
Thu xơ xác vướng ngang chiều tiễn biệt
Vạt nắng xiêu chờ đợi gió giao mùa…
Tháng mười về, trời bạc, bóng mây thưa
Người trả tôi một mùa mưa trắng xóa
Trả lại tôi đường tình chia đôi ngả
Bỏ phố buồn vội vã giữa trời không
Tháng mười về khói thuốc rớt mông lung
Biết tìm đâu một mùa hoa cúc nở?
Chỉ còn đây những khoảng trời nhung nhớ
Tách cà phê ngọt lịm chẳng vơi niềm
Người ngược xuôi trên những phố êm đềm
Gió rét ấy cũng chọn người để mến
Biết tôi đi, đi hoài nhưng không đến
Gió thương buồn âu yếm khúc tình si
Và tháng mười, ôi những cánh thiên di
Sải rộng cánh tìm riêng mình êm ấm
Con phố quen tôi về nay lạ lẫm
Chỉ xác cây trắng lạnh mối duyên tình
Tháng mười về chẳng rét buốt nàng Bân
Nhưng vẫn giá con tim gầy giữa phố
Ôi! Đâu hỡi? Những chiều xưa nắng đổ
Của một thời hai đứa vẫn còn yêu…
Những cơn mưa chớm mùa đông giá rét
Thu xơ xác vướng ngang chiều tiễn biệt
Vạt nắng xiêu chờ đợi gió giao mùa…
Tháng mười về, trời bạc, bóng mây thưa
Người trả tôi một mùa mưa trắng xóa
Trả lại tôi đường tình chia đôi ngả
Bỏ phố buồn vội vã giữa trời không
Tháng mười về khói thuốc rớt mông lung
Biết tìm đâu một mùa hoa cúc nở?
Chỉ còn đây những khoảng trời nhung nhớ
Tách cà phê ngọt lịm chẳng vơi niềm
Người ngược xuôi trên những phố êm đềm
Gió rét ấy cũng chọn người để mến
Biết tôi đi, đi hoài nhưng không đến
Gió thương buồn âu yếm khúc tình si
Và tháng mười, ôi những cánh thiên di
Sải rộng cánh tìm riêng mình êm ấm
Con phố quen tôi về nay lạ lẫm
Chỉ xác cây trắng lạnh mối duyên tình
Tháng mười về chẳng rét buốt nàng Bân
Nhưng vẫn giá con tim gầy giữa phố
Ôi! Đâu hỡi? Những chiều xưa nắng đổ
Của một thời hai đứa vẫn còn yêu…
Tháng Mười Thao Thức
Tiếng thời gian chìm hút giữa hư vô
Vần thơ ươm trong tâm trí mơ hồ
Bờ tư tưởng chập chùng rêu phong kín
Anh đã tới cuối đường hoa tháng chín
Tìm em trong đôi mắt của mùa thu
Đời mênh mông che phủ áng mây mù
Trên dốc nhớ chợt trời lên cơn bão
Cây tương tư bên đường chờ thay áo
Cho mùa thu rơi thoáng nhẹ qua thềm
Nỗi buồn về trên những bước chân êm
Như lời gió gọi tháng mười thao thức
Đêm mở mắt nhìn trăng rơi xuống vực
Hạt mưa khuya hờ hững rắc quanh đời
Người tình là dòng sông nhỏ ra khơi
Mang theo cả những bài thơ dang dở
Về ngồi đây, trái tim hồng đã mở
Chờ chân đêm khua nhịp bước tình yêu
Anh ngủ quên trong ngày tháng tiêu đìu
Khi niềm nhớ tháng mười còn thao thức
(Đỗ Hồng)

