Ánh ơi, bỗng nhiên anh thấy nhớ Ánh mênh mông… Sao con đường không ngắn hơn để anh có thể quay về đó thường xuyên nhìn thấy Ánh. Nhìn Ánh cười, Ánh buồn, Ánh nói, Ánh đi. Nhìn chiếc nơ màu nâu nhạt đã có lần cài sau tóc. Giờ này Huế có mưa không. Mùa đông đã về chưa cho bàn tay Ánh lạnh như một đêm mưa nào anh đã giữ bàn tay Ánh và bảo lạnh vô cùng. Ánh ơi anh còn gọi đến bao giờ như thế. Cầu mong Ánh bình an và thản nhiên như núi rừng, mặt trời và tournesol - hoa hướng dương
Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang,
Từng ngón tay buồn,
Em mang, em mang, đi về giáo đường.
Ngày chủ nhật buồn, còn ai còn ai ?
Ðóa hoa hồng, cài lên tóc mây,
Ôi đường phố dài, lời ru miệt mài,
Ngàn năm, ngàn năm,
Ru em nồng nàn, ru em nồng nàn
Trời còn làm mây, mây trôi lang thang,
Sợi tóc em bồng,
Trôi nhanh trôi nhanh, như giòng nước buồn,
Ngày Chủ Nhật buồn, còn ai, còn ai?
Ðóa hoa hồng, vùi quên trong tay,
Ôi đường phố dài, lời ru miệt mài.
Ngàn năm, ngàn năm,
Ru em giận hờn, ru em giận hờn.
Ðiệp khúc: Trời còn làm mưa, mưa rơi, mưa rơi,
Từng phiến băng dài, trên hai tay xuôi.
Tuổi buồn em mang, đi trong hư vô ngày qua hững hờ.
Trời còn làm mưa, mưa rơi, mưa rơi,
Từng phiến mây hồng, em mang trên vai.
Tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời.
Trời còn làm mưa, mưa rơi thênh thang,
Từng gót chân trần,
Em quên, em quên, ôi miền giáo đường,
Ngày Chủ Nhật buồn, còn ai, còn ai?
Ðóa hoa hồng tàn hôn trên môi,
Em gầy ngón dài, lời ru miệt mài.
Ngàn năm, ngàn năm,
Ru em muộn phiền, ru em bạc lòng.
Ru em muộn phiền, ru em bạc lòng
No comments:
Post a Comment