Sunday, January 15, 2017

Xuân Gọi

 Xuân Gọi

Về em nhé! Về nghe mùa xuân gọi

Tháng Giêng xanh bỡ ngỡ nụ hôn tình
Hoa khế tím nơi cuối vườn đứng đợi
Có em về ươm mọng đóa môi xinh.
Về em nhé, về nghe mùa trái chín
Nghe mùa hương ngan ngát bưởi ra hoa
Ngày cúng tất mẹ ra ngồi tựa cửa
Mong chuyến xe giáp tết ghé ngang nhà.
Về em nhé, nụ tầm xuân đã thắm
Nhánh mai vàng trảy lá bước qua đông
Mâm bánh mứt thơm lừng chiều se gió
Em còn xa biền biệt nắng qua lòng.
Về em nhé, xem sắc màu xuống phố
Giữa trời xanh rung nhẹ cánh môi hồng
Nghe lộc biếc trên cành vừa mới nhú
Đêm giao thừa vẫy lá đón xuân trong.
Về em nhé! Cuối đường anh đứng đợi
Tình đầy tay dù vóc dáng hao gầy
Ủ yêu thương đón ngày em về lại
Nụ hôn thơm trong nỗi nhớ đong đầy.


Hương Xuân Đến


Xôn xao trong gió lời thầm gọi!
Xào xạc bên tai anh có hay!
Thoang thoảng hương xuân mang vị ngọt
Cho tình đôi lứa cuộn mê say.
Xuân nay anh có về thăm em?
Mòn mỏi đợi trông giấc mộng lành
Hơi thở mùa xuân tràn khắp lối
Giọt sương qua nắng đọng long lanh.
Anh hứa xuân này ta có nhau
Ban mai rực rỡ cánh hoa đào
Nhện giăng tơ mỏng xe thành chỉ
Thêu trọn tên anh với sắc màu.
Anh có về xuân có đến không?
Hay anh quên lãng chốn hoa đồng
Mai rơi rải rác, em gom nhặt
Hương gởi vào anh trọn nhớ mong.

Xuân Về Tình Cũ


Ơ kìa tình cũ gặp lại nhau!
Khơi lên gờn gợn giấc mơ đầu
Năm nay nhạt nhòa hơn năm trước
Tím biếc tình yêu đã phai màu
Ơ kìa tình cũ bước qua nhau
Lẳng lặng đong đầy lệ đêm thâu
Trời hỡi tình ơi, sao hờ hững?
Gạn đục xuân tươi buổi sơ đầu
Còn gì lưu luyến để mộng mơ?
Đêm sâu nhung nhớ thuở ban sơ
Tình cũ đi qua cùng người lạ
Trăng khuya lạc bóng ánh xuân mờ!…
Tình đầu, tình cũ hay tình cuối?
Người về nơi ấy có vui không?
Nửa hồn chơ vơ hoài rong ruổi
Một nửa xuân về mãi chờ trông!

Chắc xuân này mình chẳng gặp nhau đâu
Đường anh đi lắm dãi dầu sương cát
Lối em sang tiếng thương yêu dào dạt
Mỗi chiều về én dáo dác đường bay
Xuân của anh là một khoảng trời say
Với nhớ nhung, với đợi chờ dĩ vãng
Nghe đâu đó trong ngày xuân mới rạng
Em bước qua ngày cũ thật hững hờ
Em vẫn là cô gái áo trăng mơ
Vẫn ngây thơ như cánh xuân ngày tết
Anh rêu phong áo nhuộm màu trắng bệt
Sợ đau thương rơi ướt lối em về
Mình không còn những giây phút đam mê
Em bâng khuâng tình đầu ôm đau xót
Anh tình cuối, ngu ngơ như bất chợt
Rồi khuất xa ánh mắt tự thuở nào
Chắc xuân này mình chẳng gặp nhau đâu
Xuân vẫn tươi cánh mai vàng màu nắng
Nhạn vẫn bay mỗi khi chiều gió lặng
Anh vẫn còn nỗi nhớ gửi về em
Ta không còn những ngày tháng êm đềm
Thì yêu nhau, là xa nhau, mãi mãi

No comments:

Post a Comment