Sunday, October 29, 2023

Người đàn bà thứ hai - Lời mẹ dặn


 

Kính tặng mẹ 


Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Vì trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi!

Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến mấy
Con vẫn chỉ là người đàn bà thứ hai

Mẹ đừng buồn mỗi hoàng hôn hay mỗi sớm mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ mãi là bờ bến của đời anh

Con chỉ là cơn mưa mỏng manh
Mọi người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu suốt đời âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi!

Anh ấy có thể cùng con đi suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngày mai.. có thể..
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ thứ hai…


Bài thơ này được đăng trên báo Phụ nữ Việt Nam ngày 18 tháng 5 năm 1992, khi tác giả còn là sinh viên trường Đại học Sư phạm Ngoại ngữ, và được trao Giải nhất Thơ sinh viên cụm 10, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Bài thơ đã được nhạc sĩ Xuân Phương phổ nhạc thành bài hát cùng tên. Một số nơi chép nhầm tên tác giả là Phan Thị Vĩnh Hà hay Phan Vĩnh Hà.


Lời dặn của mẹ : KHI MẸ CHẾT !

Nếu mẹ chết, xin các con đừng khóc!
Hãy kìm lòng trong giờ phút biệt ly.
Bởi xót thương, cũng không thể làm gì?
Tâm luyến ái mẹ sẽ về nẻo xấu!

Nếu mẹ chết, hãy mời Ban Hộ Niệm.
Không đủ duyên thì tự mình làm!
Tâm chí thành niệm Phật cầu vãng sanh.
Luôn bên mẹ ít nhất mười bốn tiếng!
 
Nếu mẹ chết, đừng tiệc tùng, đình đám.
Chỉ hương, hoa, chay tịnh mà thôi.
Nhớ, đừng làm theo thói quen người đời,
Coi giờ tốt dễ bị người lợi dụng!

Nếu mẹ chết, các con đừng lay, đụng,
Thân mẹ đau như rùa sống lột mai.
Hiếu thảo thì Thân, Khẩu, Ý thật tâm,
Cầu sám hối, các tội đời giúp mẹ!

Cả cuộc đời mưu sinh này nọ,
Ai biết mình bao tội lỗi lỡ gây?
Phút lâm chung thân xác héo gầy.
Oan gia, trái chủ đâu dễ tha cho mẹ?
 
Các con ơi! Thọ mạng khi đã đoạn.
Ai không đi? Thương xót cũng vậy thôi ..!
Bởi mỗi người khi đến với cuộc đời,
Trả xong nợ là ra đi, vĩnh biệt!

Hãy niệm Phật, cầu vãng sanh Cực Lạc,
Niệm Di Đà sao cho thật thiết tha!
Hãy nghĩ: Niệm để đưa mẹ về nhà,
Nơi Cực Lạc không khổ đau, ân oán!

Các con ơi! Nhớ là khi mẹ chết,
Đừng phí hoài tiền của làm chi!
Ít nhất bốn chín ngày: Niệm Phật, trai giới,
Kinh Địa Tạng và Kinh Di Đà cho mẹ!

Từ lúc chết, cứ bẩy ngày một thất,
Thập điện Diêm vương định nghiệp khảo tra!
Hai ngọn đèn cùng với hương, hoa,
Cúng phóng sinh, in kinh, làm thiện...

Được vậy rồi hồi hướng cho tất cả,
Cho hương linh tiên tổ, mẹ, cha,
Cho oan gia, trái chủ gần xa,
Làm như thế, giúp mẹ mau siêu thoát !

Khi mẹ chết, chỉ chết về thể xác!
Linh khổ đau biết phó thác về đâu?
Mịt mờ trong tiếng các con cầu.
Không tỉnh thức, mẹ mới là khổ nhất!
 
Mộ phần, cũng chỉ là không thật!
Kỷ niệm thôi, không cần phải cầu kỳ.
Hỏa thiêu xong, xin hãy chôn mẹ đi!
Nén hương cuối là nghìn thu vĩnh biệt!

Nếu mẹ chết, xin hãy thương thành thật!
Vâng lời này và niệm Phật nghe con !!!
 NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

No comments:

Post a Comment